Thursday, June 25, 2026

T H Á N G S Á U T R Ờ I M Ư A

THÁNG SÁU TRỜI MƯA 
Trời vẫn hay mưa vào tháng Sáu 
Thời tiết chuyển sang nóng mùa hè
Lũ học trò xưa không đến lớp 
Sao còn nghe vẳng những tiếng ve. 

Tháng Sáu nào trời lại không mưa. Dù ờ Houston …Mc Allen … bây giờ hay Sài Gòn những năm xưa. Tôi vẫn nhớ ông Nguyên Sa, thi sĩ của tình yêu đã viết bài thơ Tháng Sáu Trời Mưa làm bao nhiêu người mộng mơ trời mưa tháng Sáu. 

“Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt,
Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa,
Anh lạy trời mưa phong toả đường về,
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận.”

Trời mưa ở Sài Gòn năm xưa của chúng tôi, những cơn mưa Sài Gòn là ký ức tình yêu thời hoa niên thơ mộng của chúng tôi. 

Mưa Sài Gòn rất quen và rất lạ 
Những cơn mưa tháng Sáu đến tháng Mười
Bên này mưa bên kia đường lại nắng  
Và áo em trắng muốn nổ con ngươi. 

Ơi! Những lời thơ Tháng Sàu trời mưa là những lời ngợi ca Nhan Sắc. Một “Nhan Sắc Nguyên Sa” khắc họa lãng mạn tình yêu, như một lời tỏ tình kín đáo mà chẳng ngại ngùng, khác hẳn “Nhan Sắc Dương Nghiễm Mậu” mà thời đó chúng tôi cũng rất yêu. 

 "Da em trắng, anh chẳng cần ánh sáng, 
Tóc em mềm, anh chẳng thiết mùa xuân. 
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân. 
Vì anh gọi tên em là nhan sắc".

Tháng Sáu nơi đây vẫn có những cơn mưa bất chợt buổi chiều. 
Mưa đấy rồi nắng đấy. 
Những cơn mưa rào trong nắng miền nam Texas làm tôi nhớ Sài Gòn nhiều. 
Sài Gòn của chúng tôi những năm xưa. Sài Gòn nắng Sài Gòn mưa

“Sài Gòn đi rất chậm buổi chiều,
Cánh tay tà áo sát vòng eo.
Có nghe đôi mắt vòng quanh áo,
Năm ngón thơ buồn đứng ngó theo.

Sài Gòn phóng solex rất nhanh,
Đôi tay hoàng yến ngủ trong gants.
Có nghe hơi thở cài vương miện,
Lên tóc đen mềm nhung rất nhung.

Sài Gòn ngồi thư viện rất nghiêm, 
Tờ hoa trong sách cũng nằm im.
Đầu thư và cuối cùng trang giấy,
Những chữ y dài trông rất ngoan.

Sài Gòn tối đi học một mình,
Cột đèn theo gót bóng lung linh.
Mặt trăng theo ánh đèn: trăng sáng,
Đôi mắt trông vời theo ánh trăng.

Sài Gòn cười đôi môi rất tròn,
Vòng cung mầu đỏ, nét thu cong.
Cầu vồng bắc giữa mưa và nắng,
Hay đã đưa dần sang nhớ mong.

Sài Gòn gối đầu trên cánh tay,
Những năm mười sáu mắt nhìn mây.
Chiếc tay tròn ánh trăng mười bốn,
Tiếng nhạc đang về dang cánh bay.

Sài Gòn nắng hay Sài Gòn mưa,
Thứ Bảy Sài Gòn đi Bonard,
Guốc cao gót nhỏ mây vào gót,
Áo lụa trăng mềm bay xuống thơ.

Sài Gòn mai gọi nhau bằng cưng,
Vành môi nghiêng cánh xuống phân vân.
Lưng trời không có bầy chim én,
Thành phố đi về cũng đã xuân, 

Nguyên Sa 
(Tám phố Sài Gòn)
Sài Gòn của chúng tôi thời ấy làm gì có phố có phường như Hà Nội ba mươi sáu phố phường nhỉ. Ấy thế mà ông thi sĩ Nguyên Sa của chúng tôi bảo là Tám phố Sài Gòn mà “Sài Gòn mai gọi nhau bằng cưng” 
Ơi tiếng “cưng” của miền Nam sao mà dễ thương đến thế! 
Tám đoạn thơ của “Tám phố Sài Gòn” là Sài Gòn một thuở xa xưa một thời ngồi thư viện, một 
thời Velo Solex (sau là Honda) với “đôi tay hoàng yến ngủ trong gants.” Những thứ Bảy đi “bát phố”Bonard … như Nguyên Sa kể trong thơ mà những người trẻ bây giờ không hề biết đã có một Sài Gòn đáng yêu như thế.
Vừa nhắc lại “đi bát phố”(một thứ tiếng “lóng” của miền Nam một thời của chúng tôi) có nghĩa là đi dạo phố hay đi “dzung dzăng dzung dzẻ” với bạn hay người yêu mỗi chiều cuối tuần trên Đại lộ Lê Lợi, la cà Khai Trí, ăn bò bía ăn kem hay uống nước mía Viễn Đông ..
thi sĩ của chúng tôi cũng rất “chơi” chữ ( hihihi ! không chơi “từ” nha) đã biến đi “bát phố” Sài Gòn thành “Tám phố Sài Gòn”
Chịu thầy Trần Bích Lan ! 

Ơi! Những giọt mưa tháng Sáu đài mùa hè rơi xuống làm dịu mát cơn nắng hạn nóng bỏng miền Nam Texas đã làm tôi nhớ Tháng Sáu Trời Mưa nơi Sài Gòn, thủ đô miền Nam yêu dấu một thời của chúng tôi! Rồi lan man “Tám phố Sài Gòn” ! Thương lắm! Nhớ lắm! 

Sài Gòn xưa gọi nhau bằng “cưng”
Đã xa lâu lắm vẫn hoài thương 
Bao giờ ta gặp “em” lần nữa 
Có lẽ chỉ còn một nắm xương 

mnc
Mc Allen tháng Sáu 
2026

No comments:

Post a Comment